tháng 7 03, 2013

MỘT GÓC VƯỜN GỢI NỖI NHỚ QUÊ


 
 
núi nhớ sông đau lòng cách trở
người nhớ người như núi nhớ sông
ta nhánh rong phiêu giạt theo dòng
là bấy nhiêu nỗi buồn xa xứ

dâu biển héo xàu người lử thứ
may tình em níu góc vườn nhà
lâu lắm rồi lâu không thèm nhả
chân quê không lấm bụi đường xa

vẫn mái tóc đượm nồng hương Sả
nụ cười xoa dịu thuở nương quê
góc vườn chan nắng chiều lặng lẻ
phảng phất mùi thơm gợi nhớ xưa

cây ớt già nua mùa trổ lứa
vạt rau Răm xanh mượt dậy thì
cây Tía tô trở màu tím dịu
lãng mạn vô chừng phải không em

ta nhiều năm giữa nhớ giữa quên
vẫn thường ra đây nhìn ngoái lại
hồn quê bầm dập đường xa ngái
lại ngát hương-đồng-gió-nội xưa

cám ơn đời vẫn còn hương lửa
nhóm lại dòng Thơ nỗi nhớ nhà
cám ơn em một đời không nhả
một góc vườn gợi nỗi nhớ quê….
chiều bâng khuâng nỗi nhớ
mười-chín-năm xa quê 07/1994- 07/2013

Không có nhận xét nào: