Mùa Hè !
Cháu Ngoại qua ở nhà Ôn cho Ba Mẹ yên tâm đi cày.
Ôn một máy. Mổi cháu mổi máy. Yên lặng như tờ chẳng bận lòng nhau.
Tới giờ, hai cháu kêu : " Ôn ơi!. Con đói".
Rứa là bỏ máy nhào vô bếp. Thức ăn Mệ nấu sẵn trước khi đi làm. Ôn chỉ việc hâm nóng.
Mấy Ôn cháu ngồi khua đũa chén qua bữa.
Mùa Hè này lại đúng vào dịp mùa FiFa Women's World Cup Canada, tha hồ hai-cháu-cầu-thủ của Ôn học hỏi thêm kinh nghiệm.
Ôn thì kinh khiếp, chỉ theo đòi nửa trận là đã ngáy pho pho. Giấc trưa đó mờ !.
Có ngày giựt mình thức dậy, lơ mơ nhìn quanh hốt hoảng, hai cháu đâu rồi !. Té ra ba Tuấn qua đón hồi nào không biết !.
Dẫu gì cũng là mùa Hè, Ôn cháu mình có thêm kỷ niệm mà níu lấy nhau.
Hè sang năm, Kuno đã tới tuổi luật định được ở nhà một mình, tự coi mình và coi em, đâu cần Ôn nữa. Ôn tha hồ ngáy sấm nhưng có điều, ngáy có một mình không có ai nghe, cũng buồn lắm đó !.
Tuần sau, hai cháu Nội nghỉ Hè lại cùng xuống với Ôn. Rứa là Nội Ngoại đề huề. Nếu như Ôn ngáy sấm thì, không phải hai, mà bốn đứa cháu cùng nghe.
Các cháu ơi !. " Ăn được ngủ được là Tiên, không ăn được không ngủ được là Ôn đi gặp Tiên liền ".
Mà Ôn có muốn gặp Tiên đâu !. Ôn chỉ muốn được gặp các cháu hàng ngày.
Vậy thì các cháu cứ đến với Ôn nghe. Cho mùa Hè rực rỡ...
Cám ơn Ba Mẹ các cháu đã đưa tới cho Ôn Mệ mùa Hè rực rỡ trong buổi đời cuối Đông....
Phòng Văn
tháng Sáu, hai-ngàn-không-trăm-mười-lăm
tháng 6 16, 2015
tháng 6 14, 2015
HÌNH ẢNH
rứa mà giáp
hạt mùa xa
con theo út Phụng đã là tròn năm
mấy mùa trăng
khuyết trăng rằm
Hiên Trăng nhà
cứ vẫn thầm nhớ con…
Hiên Trăng khuya 14/06/2015
tháng 6 12, 2015
tháng 6 09, 2015
tháng 6 08, 2015
Một Ngày Vói Biển
ra ngồi với biển ngó trời
ở đây hoài để làm chi
dành riêng cho nắng lối đi lối về
vậy thì em
nhớ đừng quên
chụp anh tấm
ảnh mông mênh biển trờichọn nơi lấy dáng để ngồi
nhìn mông lung phía chân trời xa khơi
nhìn mà có
thấy chi trời
thấy riêng mình
một dáng ngồi trầm tưsóng xô từng đợt lừ đừ
nắng nung tới nỗi biển nhừ tử luôn
anh đang giữ
dáng ngồi buồn
giả đò ngó hướng
trùng khơi mịt mùngchờ nghe nháy sáng vừa bung
là không ngồi nữa đứng cùng biển khơi
ở đâu cũng biển
cũng trời
khác chăng là
một dáng đời trầm tưdáng đời chụp ảnh là hư
sao bằng dáng thực khởi từ quê xa
ngó trùng
khơi lạc nẻo nhà
mấy mươi năm cứ
như là đâu đây sáng nay ra vói bể dâu
tang thương từ thuở dắt nhau tang bồng…
Del Mar
Beach, San Diego
07/06/2015 tháng 6 07, 2015
tháng 6 05, 2015
Đà Lạt Giờ Chia Xa

từ tháng Bảy
mưa Ngâu xa Đà Lạt
bến xe đông níu
lòng nhau trống vắngmưa mịt mờ khuất dần khu Ánh Sáng
cây Phượng tím buồn góc quán Hạnh Tâm
hồ Xuân Hương
dáng Thủy Tạ âm thầm
gốc Mai già
phía đầu cầu Ông Đạolá mưa đưa nỗi nhớ vẫy tay chào
con dốc dần xa cây xăng Kim Cúc
xe đổ đèo
Prenn dài ngun ngút
từ đó từ nay
chia cách nghìn trùngta nói thiệt lòng thương nhớ vô cùng
từng con dốc từng con đường kỷ niệm
nhân danh
tình yêu nhờ em nói tiếp
những con dốc
con đường tình sử ngày xưanhững sáng sương mù ngày nắng ngày mưa
em dịu dàng chia ta tình yêu Đà Lạt
Đà Lạt chúng
mình giờ đây đã lạc
đường tình
yêu xưa lũ lụt xói mònthời mưa sớm mưa chiều dưới mưa đưa đón
ngấn nước ngập vừa ghé mé chân em
đã vội xắn
quần bước tình rón rén
ngại mưa trời
làm mờ nhạt dấu yêucon phố chiều mưa cũng thiệt biết điều
không lũ trôi đi bước tình ngày đó
mấy chục năm
rồi gần nhà xa ngõ
nhớ như in Đà
Lạt những mùa mưahồi cầu có mưa để níu tình hơn nữa
đâu như hồi nay mưa lũ khiến tình xa
xa Đà Lạt lâu
nhớ quên không ngạ
nay lũ lụt về
xóa hết nhớ quên xưaôi ngày xưa lãng mạn những cơn mưa
chiếc dù xanh giạt trôi tình Đà Lạt...
Hiên Trăng
04/06/2015
tháng 6 04, 2015
Mưa

nhớ những ngày
mưa Đàlạt
San Diego.
Những ngày mưa lạnh
gợi xót xa
hình ảnh Đà Lạt xưamột chiều mưa giữa dốc đường Minh Mạng
tôi hẹn em đãi bữa bánh xèo
quán dọc dài đường Tăng Bạt Hổ
em vội vàng bước xuống xe Lamchiếc dù xanh căng phồng, lật ngược
em với theo, hụt hẫng, ngả nhào
ngồi ướt lạnh
đợi bánh xèo chín tới
lén nhìn nhau,
tủm tỉm cười thầmchả dám cười to, ngại em mắc cở
mà cuối cùng có nín được đâu !
tiếng cười vỡ theo mưa Đàlạt
em véo tôi, phụng phịu bắt đềnđôi con mắt đã bắt đầu...nhấp nháy
mưa đầy trời còn chưa đủ sao em ?
dĩa bánh xèo
giữ giùm nhau nỗi nhớ
chiều lang
thang mưa phố Hòa Bìnhtrái bắp nướng thoa mỡ hành nóng hổi
chiếc dù xanh che một khoảng trời riêng
mưa đổi hướng khi qua Đoàn Thị Điểm
chén chè Kê chung miếng bánh tráng mèđể mai này em về vùng Nắng Biển
còn ngọt ngào chiều Phố Núi thân quen
dốc Duy Tân vỡ đầy bong bóng nước
đôi tà em quấn níu bước chân tôi
trời nổi gió – chiếc dù xanh lật ngược
chẳng hẹn nhau, hai đứa cùng bật cười...
đường xóm nhỏ hắt hiu vàng ánh điện
mây đuổi nhau vần vũ hướng núi Bàcon dốc Ngô Quyền chia tay bịn rịn
nụ hôn mưa cho một lần chia xa...
tôi trở lại
phố mưa tràn thương nhớ
bóng đổ dài
qua những lối quen xưatrời Đàlạt. Mưa. Thiệt buồn quá đỗi !
phố đìu hiu vắng lạnh giữa mù mây.....
tháng 6 03, 2015
TẢN MẠN THÁNG SÁU 2

…mưa ngập nước đầu ngã ba Mả Thánh
chiếc xe Lam chết máy nằm lì
mình xắn quần níu nhau qua cầu ván
chiếc dép em trôi về suối Cam Ly….
( Một Chút Nhớ, Ngày Xưa )
Đây là hình ảnh rất thật. Người thật. Việc thật. Cầu ván thật. Ngã ba Mả
Thánh thật. Chiếc xe Lam chết máy thật. Và cơn mưa không chỉ một, mà liên tiếp
nhiều, ngày Đà Lạt. Mưa sụt sịt sụt sùi theo kiểu mưa dầm, mưa dề, mưa đai, mưa
dai, mưa liều, mưa lì. Mưa trời sầu đất thảm. Mưa thúi đất thúi đai. Mưa tới nỗi mấy ngày không ra khỏi nhà...
Đà Lạt vào mùa mưa, thường có những chuổi ngày mưa như vậy đó. Bài Thơ khá dài,
nhắc nhiều địa danh có kèm theo kỷ niệm để nhớ ngày-xưa-đà-lạt. Chỉ trích ra một đoạn
ngắn nói về tình cảnh mưa. Mưa mà sinh tình cảm tình yêu chớ không sinh tình
cảnh lũ lụt.
Ngã ba Mả Thánh, nằm cuối con đường Phan Đình Phùng, Nguyễn Hoàng, La Sơn
Phu Tử. Thật ra là còn có con đường đá đất lổn ngổn dẫn lên đồi Mã Thánh, nhưng
vì đường nhỏ nên không tên.
Cầu ván, thật ra là chiếc cầu gổ khá chắc chắn, dài khoảng bốn mét nằm trên
đường La Sơn Phu Từ, khoảng giữa đường Hai Bà Trưng và Phan Đình Phùng. Đúng
tên là cầu La Sơn Phu Tử nhưng đúng điệu dân dã đúng cách kiểu phát ngôn ngắn
gọn hà tiện kiệm lời thì gọi là cầu Gổ, cầu Ván.
Bến xe Lam thì nằm dưới dốc La Sơn Phu Tử và đoạn đường Hai Bà Trưng,
trước nhà chú Khoái thợ mộc( là chú tên Khoái làm nghề thợ mộc, không phải chú
khoái-thợ-mộc), đối diện bên kia đường là quán bún bò Huế danh trấn giang hồ,
quán o Trì. Có ba cây khuynh diệp cao ngất ngưỡng.
Mình, là một anh một chị túm lại, ở
cùng xóm Cây số Bốn, lên dốc La Sơn Phu Tử gặp đường Ngô Quyền.
Phần giới thiệu sơ khởi cũng nắm bắt phần nào nơi chốn mưa về. Gọi tình tứ chút là mưa-xưa-đà-lạt.
Mưa trời sầu đất thãm tới tầm cỡ đó mà chỉ ngập nước thôi. Ngập mà còn xắn quần níu nhau
qua cầu thì mực nước ngập lắm cũng chỉ ngấn nửa bắp chưn bắp chuối là cùng.
Còn chiếc Dép thì sao đây ?. Lo níu tình níu nhau chứ có níu dép đâu !.
Có trôi đi cũng là chuyện nhỏ mà !.
Nói tận cùng tận mạng là dân Đà Lạt mà nghe tin lũ lụt thì như nghe kể
chuyện hoang đường…
Mình là dân Đà Lạt từng dầm mưa không biết bao nhiêu cho ngạ!. Có lũ lụt gì đâu !.
Không lẽ Đà Lạt nay đã lạc !!!…..
Muốn viết dài viết nhiều về Đà Lạt mà thôi đi, chuyện hoang đường mình vốn viết không quen....
Không lẽ Đà Lạt nay đã lạc !!!…..
Muốn viết dài viết nhiều về Đà Lạt mà thôi đi, chuyện hoang đường mình vốn viết không quen....
Hiên Trăng, 02/06/2015
tháng 6 01, 2015
Tản Mạn Tháng Sáu

Tiễn tháng Năm đi có vài câu Thơ. Đón tháng Sáu tới có lai rai vài sợi Văn mì-ăn-liền. Ông anh văn nghệ email hỏi chú mày đang làm gì đó. Làm Thơ ?. Viết Văn ?. Đang nhổ cỏ tỉa hoa ?. Đang đi du lịch?. Đang làm cái giống gì mà sao lâu quá không liên lạc ?. Ông anh ơi sao đặt nhiều câu dấu hỏi quá vậy, làm sao trả lời !.
Thôi thì cứ nói gọn trọn gói là đang làm thinh và, làm biếng.
Làm Thơ viết Văn thì đâu có làm nổi nữa !. Vừa mới nhận được cái rào cản
đau điếng tới nỗi thánh địa thơ văn cũng ngỡ ngàng tháo chạy bỏ của lấy người.
Nhổ cỏ tỉa hoa thì đang mùa hạn hán cỏ hoa buồn theo nhau khô héo, lặt
chi tỉa chi cho đau nhói lòng nhau.
Du lịch thì làm gì có trong trương mục đời sống
cần-kiệm-liêm-chính-chí-công-vô-tư.
Chỉ còn lại cái không bỏ vốn chẳng lấy lời là làm thinh rồi tới hồi, làm
biếng!!!!
Nói là nói vậy thôi chớ thiệt lòng không cưỡng nổi phải có dáng dấp chút
văn thơ Đời thêm thi vị, cho tưởng tượng là mình đang đi dưới vòm đời hoa sắc
xinh tươi chớ không phải đi giữa Đời có bao gian khổ gian nan và, dang nắng.
Một ngày không có Thơ là một ngày ná thở.
Một ngày không có Văn là một ngày khoai bở. Khoai bở thì anh từng biết
rồi đó !. Chỉ hoài công nấu, rốt cuộc chỉ làm khó nhau nuốt-vội-cho-trôi !.
Nói qua nói lại, thôi thì nói đại một lời. Nếu như thơ văn mà tắt ngóm
thì in như đời đi nhóm họp cõi phù vân.
Nói chung rồi nói chạ(nh) lòng
nhau là nói thật lòng, không thể nói kiểu giả tảng giả lơ kiểu qua-cầu-gió-bay.
Tôi còn sống rất đời thường cơm-áo-gạo-tiền bên này và vẫn chưa muốn chưa
từng ná thở. Nói rán dòn chiên bơ thêm anh mừng, là thường khi hưởng thụ món
khoai chiên (rán,dòn) bá cháy. Kiểu nấu luộc hồi nào giờ đâm ra hoài cổ, xưa
rồi, bỏ-đi-tám. Mà khoai Tây thôi, không có khoai Ta. Nghe ai nói khoai Tây
khoai Ta có khoai là được. Kiểu hội nhập này ngó bộ ba lơn ba trợn ba phải quá
rồi. Ai biểu gặp-thời-thế-thế-thời-phải-thế làm chi.
Nói túm lại là vẫn còn thơ văn lộng gió bốn phương trời. Lên gồ-gồ bấm
cái tên tôi là anh thấy liền. Hỏi nhiều chi cho thêm dài dòng câu chữ bá vơ mất
thời giờ lại đợi chờ kiểu tìm bạn bốn phương hay chí ít cũng tựa như trả lời
bạn đọc.
Cho nên anh cứ thân tâm thường an lạc là thằng em này vẫn trụ vũ thơ văn
cho tới một ngày nào không trụ bám nổi thì đành buông trôi theo lũ lượt lũ lụt dòng
đời.
Như đám lục bình trôi sông. Ra tới biển hốt nhiên thay tên đổi họ bỏ nọ
lấy kia thành rong rêu lều bều trôi giạt. Lục bình trôi sông. Rong rêu trôi
biển. Tôi là đám lục bình sông trôi giạt biển. Anh cũng đám lục bình mắc cạn
bến sông xưa. Vậy là hai ta tới một chỗ khôn cùng sắc tức thị không không tức
thị sắc. Chỉ có khác nhau giờ là bên ni giờ
còn bên nớ.
Cây Đa bến cũ con đò năm xưa !
Bến cũ đò xưa là cách tân cách nói cho văn chương văn hoa văn ngữ chớ
thiệt tình cũng đã rồi văng mạng hồi xưa. Nói không tin xin chụp tấm hình rồi
ngắm nghía mới tin. Râu tóc bạc nhàu. Da khô nhăn nổi lêu bêu vết chàm lốm đốm.
Hai con mắt thêm hai tròng vị chi tính ra là bốn tròng nhướng cách chi cũng
sông hồ lạc nẻo cũng đường đời thiên lủng mờ mờ.
Nói vậy là nói vậy thôi, anh đừng giựt mình thô bạo mà nhồi máu cơ tim
rồi thân tàn cơ liệt tuy không tới nỗi trời ơi giã biệt nhưng cũng đủ vừa nằm biệt
dương gian. Bình tâm. Bình tâm. Sức khỏe là vàng chớ có quàng xiêng mà vàng hóa
cám lớ.
Cám lớ gạo cám lớ bắp cám lớ đậu xanh, đen, trắng, đỏ một thời anh đã từng
biết rồi mà !.
Một thời tụi mình lon gô cám lớ chia nhau rồi thương nhau rồi nhớ nhau
cho tới tận bây giờ. Thời đại văn minh tiến bộ không ngừng mệt thở mà nhắc lại
chuyện đời xửa đời xưa ngó in tuồng như tân cổ nhạc giao duyên miếng
hamburger&pizza nêm chút nước mắm đậm đà cho gợi nhớ hồn quê tình quê chân
quê nơi chốn lạ quê…
Nói dông dài quá chừng làm vậy chắc thể nào anh cũng nổi nóng như cái
nóng lạ thường hiện giờ đang đi du lịch ở Hà Nội, mai mốt rồi khệnh khạng ghé
vô Trung vô Nam.
Nóng, lạnh là chuyện bình thường thời tiết bất thường.
Chỉ liên lạc để hỏi anh một điều rất dị thường dị hợm là Đà Lạt hiện giờ đang
mùa lũ lụt !. Nghe tin mà tưởng là chuyện cá tháng Tư. Sực nhớ lại, bây giờ đã là
vào đầu tháng Sáu, cá tháng Tư chạy mất tiêu rồi. Hay là giờ đây, bên nhà, còn
phát sinh thêm hiện tượng cá-sấu-tháng-sáu ?.
Nhìn mấy tấm hình về lụt-đà-lạt mà bán tín bán nghi không biết thực hư
thể nào !.
Có thiệt hay thất thiệt, ông anh ?. Đà Lạt tụi mình đã lạc tới cỡ nào mà
bây giờ, ngoài danh hiệu xứ sương mù, thành phố bốn mùa hoa, cao nguyên Lâm
Viên, giờ có thêm danh hiệu xứ-mùa nước nổi !.
Thôi thì chờ tin anh để còn viết tiếp.
Viết trong lúc mơ hồ bán tín bán nghi chỉ làm đau lòng Đà Lạt….
Phòng Văn, 01/06/2015
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)











